Anh Hồ Văn Y là tài xế xe ben chở vật liệu xây dựng cho doanh nghiệp tư nhân X. Vào ngày 25/4/2020 anh Y theo sự phân công của chủ doanh nghiệp chở một xe ben cát đến đỗ tại đoạn đường nhựa thuộc ấp P, xã L, huyện M. Khoảng 18 giờ 20 phút cùng ngày, chị Nguyễn Thị B điều khiển xe mô tô chở theo phía sau Nguyễn Hoàng G (G là cháu ruột của B) đến đoạn đường trên do trời tối, không nhìn thấy đống cát phía trước nên chị B đã đâm xe mô tô vào đống cát làm B và G ngã ra đường. Cùng lúc này xe ô tô khách do Trần Văn L điều khiển lưu thông cùng chiều đến đụng vào G tử vong tại hiện trường. Xe mô tô của B bị hư hỏng.
Hiện trường được xác định là đoạn đường được trải nhựa thẳng, bề rộng mặt đường là 11m, có vạch sơn màu vàng không liên tục ở giữa chia mặt đường thành hai chiều xe chạy, mỗi phần rộng 5,5m và chia thành hai làn đường gồm: một làn rộng 3,5m và làn còn lại rộng 2m. Vị trí đống cát sát mép đường nhựa, có chiều dài 3m, rộng 3m, cao 0,18m. Cách vị trí va chạm cùng chiều lưu thông 11m có biển báo giao nhau với đường không ưu tiên.
Kết luận giám định pháp y về tử thi kết luận nguyên nhân chết của G: Chấn thương sọ não hở: Vỡ xương sọ, xương hàm mặt, vỡ toàn bộ não và mất 01 phần não trán. Quá trình giải quyết vụ án trên có nhiều quan điểm khác nhau như sau:
Quan điểm thứ nhất: hành vi của chị Nguyễn Thị B điều khiển xe mô tô không chú ý quan sát đụng vào đống cát, làm G ngã ra đường hậu quả xe ô tô khách đụng tử vong đã cấu thành tội Vi phạm quy định về tham gia giao thông đường bộ theo điểm a Khoản 1 Điều 260 Bộ luật Hình sự. Theo nguyên tắc của Luật giao thông đường bộ thì khi điều khiển xe mô tô tham gia giao thông, chị B phải có trách nhiệm chú ý quan sát và phải đảm bảo an toàn cho mình và người ngồi trên xe. Mặt khác, nơi xảy ra tai nạn là đoạn đường trải nhựa thẳng, tầm nhìn không bị che khuất, cách vị trí va chạm cùng chiều lưu thông 11m có biển báo giao nhau với đường không ưu tiên nhưng chị B không giảm tốc độ mà đâm trực tiếp vào đống cát, làm G ngã ra đường tử vong. Đối với Trần Văn L là do sự kiện bất ngờ nên được loại trừ trách nhiệm hình sự.
Quan điểm thứ hai: Hành vi của Hồ Văn Y đã vi phạm vào các hành vi bị nghiêm cấm theo quy định tại Khoản 2 Điều 8 và điểm i Khoản 2 Điều 35 Luật giao thông đường bộ. Trong vụ tai nạn giao thông trên, nguyên nhân chủ yếu là do Hồ Văn Y có hành vi điều khiển xe ben đổ đống cát trên phần đường dành cho xe cơ giới lưu thông (vị trí đống cát sát mép đường nhựa, có chiều dài 3m, rộng 3m, cao 0,18m) gây cản trở giao thông đường bộ. Trong trường hợp này, chị B không buộc phải nhìn thấy đống cát do Y đỗ, bên cạnh đó do trời tối, đây là đoạn đường trải nhựa thẳng và chị B cũng là nạn nhân do điều khiển xe mô tô đụng vào đống cát làm xe mô tô hư hỏng nên chị B không phạm tội mà phải truy cứu trách nhiệm hình sự đối với Hồ Văn Y về tội Cản trở giao thông đường bộ quy định tại điểm a Khoản 1 Điều 261 Bộ luật Hình sự. Quan điểm này cũng đồng tình cho rằng đối với Trần Văn L là do sự kiện bất ngờ nên được loại trừ trách nhiệm hình sự.
Tác giả đồng tình với quan điểm thứ hai, rất mong nhân được ý kiến trao đổi của quý độc giả.
Đặng Duy Thanh
Viện Kiểm Sát Nhân Dân Tỉnh Tiền Giang thực hiện